Giải: Phẩm Cõi Phật - Kinh Duy Ma Cật Sở Thuyết
(Audio)
KINH DUY MA CẬT
PHẨM CÕI PHẬT
Đoàn Trung Còn & Nguyễn Minh Tiến
https://thuvienhoasen.org/images/file/ZdAVcJ1G0QgQAE0d/kinhduymacat-viet-doantrungcon.pdf
Trong phẩm Cõi Phật – kinh Duy Ma Cật – lời kinh cho biết: “Oai thần của Phật có thể hiệp các lọng người đời cúng dường, thành một cái lọng duy nhất che trùm cõi Ta Bà. Những điều xảy ra nơi cõi Ta Bà đều hiện ra trong lọng lớn duy nhất đó”.
Còn nội dung của phẩm thì đức Phật giảng thuyết về quốc độ thanh tịnh của Phật và các hạnh tịnh độ của chư Bồ Tát (: người đời phát nguyện tu pháp Bồ tát) để giải đáp lời thưa hỏi của Bảo Tích – con nhà Trưởng giả.
Đức Phật dạy Bảo Tích: muốn hiểu được lời giảng thuyết này thì phải lắng nghe và suy nghĩ. Nghĩa là, lời giảng có nghĩa sâu. Nếu chúng ta không lắng nghe và suy nghĩ thì không thể hiểu được ý nghĩa lời giảng. Các Bạn lưu ý về điểm này
Sau khi lắng nghe và suy nghĩ – chúng tôi hiểu được:
Cõi Phật của Bồ tát là các loài chúng sanh. Vì nơi Bồ tát giữ lấy để làm cõi Phật là:
– Tùy theo chỗ Bồ tát giáo hóa, điều phục chúng sanh.
– Tùy theo các chúng sanh cõi nước nào mà Bồ tát muốn dùng để phát khởi căn Bồ tát.
Ví dụ như Bồ tát nguyện vào đời mạt pháp hiện ra nơi đời để độ chúng sanh cõi Dục thoát sanh tử luân hồi. Thì Bồ tát sẽ giữ lấy thế giới chúng ta làm cõi Phật.
Đức Phật giải thích: Bồ tát giữ lấy cõi nước thanh tịnh – là vì muốn làm lợi ích cho chúng sanh. Cho nên, cõi Phật Bồ tát giữ lấy – tùy thuộc vào các loài chúng sanh.
Đức Phật ví việc các Bồ tát giữ lấy cõi Phật – như tạo lập cung điện nhà cửa trên đất trống, chẳng phải xây cất nơi hư không.
Bồ tát nguyện giữ lấy cõi Phật là vì muốn giúp chúng sanh được thành tựu…
Cõi nước thanh tịnh của Bồ tát (: cõi Phật Bồ tát giữ lấy) cũng là nơi Bồ tát thành Phật.
Đức Phật dạy – Bảo Tích nên biết rằng:
– Tâm ngay thẳng là cõi nước thanh tịnh của Bồ Tát, khi Bồ Tát thành Phật,
– Tâm sâu vững là cõi nước thanh tịnh của Bồ Tát, khi Bồ Tát thành Phật, những chúng sinh đầy đủ công đức sinh về nước ấy.
– Tâm bồ-đề là cõi nước thanh tịnh của Bồ Tát, khi Bồ Tát thành Phật, những chúng sinh Đại thừa sinh về nước ấy…
Bảo Tích! nên biết rằng: “Như vậy, Bồ Tát tùy lòng ngay thẳng mà khởi làm.
Tùy chỗ khởi làm mà được lòng sâu vững.
Tùy lòng sâu vững mà tâm ý được điều phục.
Tùy chỗ điều phục tâm ý mà làm được theo đúng như thuyết dạy.
Tùy chỗ làm theo đúng như thuyết dạy mà có thể hồi hướng.
Tùy chỗ hồi hướng mà có sức phương tiện.
Tùy sức phương tiện mà giúp cho chúng sinh được thành tựu.
Tùy chỗ thành tựu cho chúng sinh mà được cõi Phật thanh tịnh.
Tùy cõi Phật thanh tịnh mà thuyết pháp thanh tịnh.
Tùy chỗ thuyết pháp thanh tịnh mà trí huệ được thanh tịnh.
Tùy trí huệ thanh tịnh mà tâm được thanh tịnh.
Tùy tâm được thanh tịnh mà tất cả công đức đều thanh tịnh.
Bảo Tích! Cho nên, nếu Bồ Tát muốn được cõi nước thanh tịnh hãy làm cho tâm thanh tịnh.
Tùy tâm thanh tịnh, ắt cõi Phật thanh tịnh.”
Lúc ấy, nương oai thần của Phật, Xá-lỵ-phất có ý nghĩ này: “Nếu như tâm của Bồ Tát thanh tịnh, ắt cõi Phật thanh tịnh. Như vậy, phải chăng đức Thế Tôn của chúng ta khi còn làm Bồ Tát tâm ý chẳng thanh tịnh nên cõi nước của ngài – nay mới chẳng được thanh tịnh như thế này?”
Phật biết được ý nghĩ ấy, bảo Xá-lỵ-phất rằng: “Ý ngươi thế nào, mặt trời, mặt trăng há chẳng sáng hay sao mà kẻ mù chẳng thấy hai vầng ấy?”
Xá-lỵ-phất thưa: “Thế Tôn! Chẳng phải vậy. Đó là lỗi ở kẻ mù, chẳng phải lỗi ở mặt trời, mặt trăng.”
“Xá-lỵ-phất! Do tội của chúng sinh, nên họ chẳng thấy quốc độ của Như Lai trang nghiêm thanh tịnh, chẳng phải lỗi của Như Lai.
Xá-lỵ-phất! Cõi đất này của ta là thanh tịnh, nhưng ngươi chẳng thấy được như vậy.”
Lúc ấy, Phạm Vương Loa Kế bảo Xá-lỵ-phất: “Đừng nghĩ như vậy, cho rằng cõi Phật này là không thanh tịnh. Vì sao vậy? Ta thấy rằng cõi Phật của đức Thích-ca Mâu-ni là thanh tịnh như cung trời Tự tại.”
Xá-lỵ-phất nói: “Tôi chỉ thấy cõi này toàn là gò nổng, hầm hố, gai gốc, sỏi sạn, núi đất, núi đá, dẫy đầy mọi nhơ nhớp xấu xa.”
Phạm Vương Loa Kế nói: “Lòng của nhân giả (cũng của người đời chúng ta) có cao thấp, chẳng y theo trí huệ Phật. Vậy nên ông thấy cõi này là không thanh tịnh.
Phần luận giải: Ý nói, nếu chúng ta y theo trí huệ Phật hoặc nương theo trí huệ Phật như Ngài Xá Lợi Phất nương oai thần của Phật thì chúng ta sẽ thấy thế giới này thanh tịnh.
Điều này gián tiếp cho chúng ta biết – vào đời mạt pháp khi có các đức Phật Thế Tôn hiện ra nơi đời thì ai nương theo trí huệ, oai thần của các đức Phật Thế Tôn thì sẽ thấy thế giới này thanh tịnh (nghĩa là được sống nơi cõi nước thanh tịnh). Còn ai không nương theo trí huệ, oai thần của các đức Phật Thế Tôn thì sẽ thấy thế giới này toàn là dẫy đầy mọi nhơ nhớp xấu xa, ác trượt. Hết phần luận giải
Lúc ấy, Phật dùng ngón chân mà nhấn xuống đất. Tức thời, cõi thế giới tam thiên đại thiên này được nghiêm sức bởi trăm ngàn thứ trân bảo, cũng giống như cõi vô lượng công đức trang nghiêm của đức Phật – Bảo Trang Nghiêm.
Tất cả đại chúng đều khen rằng: “Chưa từng có!” Và ai nấy đều tự thấy mình được ngồi trên tòa sen báu.
Phật hỏi Xá-lỵ-phất: “Ngươi nhìn thấy cõi Phật trang nghiêm thanh tịnh rồi chứ?”
Xá-lỵ-phất bạch rằng: “Dạ, Thế Tôn! Từ trước con chưa từng được thấy, chưa từng được nghe như thế này. Nay, quốc độ nghiêm tịnh của Phật đã hiện.”
Phần luận giải: đức Phật đã gián tiếp cho chúng ta biết – quốc độ nghiêm tịnh của Phật hiện ra nơi đời vào thời mạt pháp – được nghiêm sức bởi trăm ngàn thứ trân bảo – là điều chưa từng có. Hết phần luận giải
Phật bảo Xá-lỵ-phất: “Cõi Phật độ của ta thường thanh tịnh như vậy. Nhưng vì muốn độ những kẻ thấp kém ở đây, cho nên ta thị hiện ra cõi bất tịnh với mọi thứ nhơ xấu. Ví như chư thiên cùng ăn cơm đựng trong chén bát quý báu, nhưng tùy theo phước đức của họ mà hình sắc của cơm có khác.
Xá-lỵ-phất! Cũng vậy đó, nếu lòng người ta tịnh, liền thấy được những công đức trang nghiêm của cõi này.”
Phần luận giải: vì trang nghiêm cõi Phật là do công đức của Bồ tát. Cho nên, đức Phật gián tiếp cho chúng ta biết – vào đời mạt pháp – khi có các đức Phật Thế Tôn thị hiện nơi đời. Nếu chúng ta muốn thấy được các vị Bồ tát thì phải tu tâm thanh tịnh.
Tu tâm thanh tịnh là niệm niệm nối luôn không hở, ba nghiệp thân, khẩu, ý không hề nhàm mõi. Cũng tức là tu giữ giới Ba la đề mộc xoa – lìa nghiệp tà bất thiện của thân, khẩu và ý. Nên pháp tu duy nhứt ứng dụng vào đời mạt pháp là tu giữ giới Ba la đề mộc xoa. Hết phần luận giải
Trong khi Phật hiện ra cõi nước trang nghiêm thanh tịnh, năm trăm chàng con nhà trưởng giả do Bảo Tích dẫn dắt đều đắc Vô sinh pháp nhẫn. Tám mươi bốn ngàn người trong hội đều phát tâm A-nậu-đa-la Tam-miệu Tam-bồ-đề.
Phật lấy ngón chân thần lên, thế giới liền trở lại như cũ. Ba mươi hai ngàn chư thiên và những người cầu Thanh văn thừa hiểu ra được rằng các pháp hữu vi là vô thường, liền xa trần cảnh, lìa cấu nhiễm, được Pháp nhãn tịnh. (=> khi xa trần cảnh, lìa cấu nhiễm thì được pháp nhãn tịnh) Tám ngàn vị tỳ-kheo chẳng thọ nạp các pháp, dứt phiền não rỉ chảy, tâm ý được giải thoát.
Diệu Đức
Tháng 1 năm 2020
